Theo đó, aluminous tobermorite và một khoáng chất gần nó gọi là phillipsite, là những chất xuất hiện trong bê tông cổ xưa do sóng biển đánh vào bề mặt bê tông, làm tro núi lửa tan ra bên trong và tạo thành các cấu trúc bền vững từ aluminous tobermorite và Tinh thể Phillpsite.
"Người La Mã cổ đại đã tạo ra một loại bê tông có khả năng tự củng cố tính bền vững của mình bằng cách phản ứng hóa học với nước biển", Jackson - người đứng đầu cuộc nghiên cứu, cho biết. Theo vững xây cuộc sống
Điều này khá lạ và trái ngược hoàn toàn với bê tông hiện đại - dễ bị phá hủy bởi sóng biển – thứ có thể làm rỉ sét và rửa sạch các hợp chất chứa vật liệu lại với nhau.
Phát hiện này làm mở toan ra cánh cửa tạo ra một loại bê tông bền vững hơn trong tương lai. Và loại bê tông này cũng chính là chìa khóa cho tương lai cuộc sống loài người.
Khám phá bí mật đã tạo nên sự vĩnh hằng của bê tông La Mã
Một trong những bí mật chưa được giải của nền văn minh La Mã cổ đại là sự vĩnh hằng của một số cấu trúc bê tông gần cảng. Trong khi đó, nếu là bê tông hiện đại, những công trình này bị vỡ sớm bởi sự vùi dập của sóng biển. Các nhà khoa học thuộc Đại học Utah, Hoa Kì đã tiến hành nghiên cứu để tìm hiểu tại sao bê tông cổ đại của người La Mã lại có thể tồn tại được hơn 2000 năm.
Theo họ, bê tông hiện đại được làm bằng xi măng, hỗn hợp cát silic, đá vôi, đất sét, thạch cao và các thành phần khác - được nung nóng ở nhiệt độ cao. Trong cấu trúc bê tông, mối liên hệ giữa đá và cát là quan trọng nhất. Tuy nhiên, bất kỳ một phản ứng hóa học không mong muốn nào cũng có thể gây ra những vết nứt trên bê tông, dẫn đến sự sụp đổ của cấu trúc bê tông. Đây là nguyên nhân tại sao bê tông không thể trường tồn theo thời gian như đá.
Trong khi đó, bê tông La Mã cổ đại được tạo thành từ tro núi lửa, vôi và nước biển.
Sử dụng kính hiển vi điện cực tia X có độ phân giải cao và dùng quang phổ Raman để chụp, các nhà khoa học đã có thể tìm thấy các khoáng chất có trong bê tông cổ đại của La Mã, thậm chí là vẽ ra những phản ứng tinh thể cũng như bản chất của những tinh thể này.
Họ bắt đầu chú ý đến sự hiện diện của một loại khoáng chất cực kì hiếm, cứng, có gốc silic, khó làm trong phòng thí nghiệm, nhưng lại xuất hiện ở bê tông cổ đại - chất aluminous tobermorite.